Polaroid
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 22

 Chương 65: Chính là muốn phiền chết hắn
Trên vách tường lập tức lộ ra một cửa ngầm nho nhỏ.
Đông Phong Túy đưa tay vào trong, từ giữa cửa ngầm lấy ra một chiếc hộp hình vuông.
Mở chiếc hộp ra, bên trong là một khối ngọc.
Ngọn đèn bên ngoài cửa sổ chiếu rọi xuống, phát sáng rạng rỡ.
Khóe môi Đông Phong Túy thoáng lộ ra một nét cười, lấy khối ngọc bên trong ra, cầm trong tay ngắm nghía.
Phần trên ngọc là một con rồng uy vũ chiếm giữ, phần dưới là một khối vuông.
Dưới đáy cực kỳ vuông vức.
Cũng không thể xem là bằng phẳng, trên mặt khắc lại mấy chữ, đế hiệu của Đông Phong Túy.
Nơi lõm vào, hiện lên màu đỏ thắm.
Đông Phong Túy vuốt vuốt ngọc tỷ, ngọc tỷ vừa xa lạ mà quen thuộc.
Từ khi hắn bước lên ngôi vị hoàng đế đến nay, đã có khối ngọc tỷ chuyên thuộc về hắn này.
Nhưng mà, hắn chưa dùng qua nó mấy lần, cơ hồ có thể xem nó như đồ trang trí.
Bởi vì, đại sự trong triều, hầu hết đều do lý Tể tướng đứng ra giải quyết.
Hôm nay, ngọc tỷ nằm trong tay hắn.
Mà người trong cung ngoài cung vẫn còn đang khắp nơi bí mật tìm kiếm ngọc tỷ đã bị Đạp Tuyết công tử đánh cắp.
Đúng vậy, không ai biết, hắn chính là Đạp Tuyết công tử đại danh đỉnh đỉnh.
Sở dĩ trình diễn trò trộm ngọc tỷ này, đúng là bởi vì Lãnh Dạ.
Thoạt nhìn, Lãnh Dạ đã bắt đầu hoài nghi thân phận của hắn.
Đây là chuyện chưa bao giờ có.
Chưa từng có người hoài nghi hắn, chưa từng có người cho rằng hắn không lười.
Mà bây giờ, Lãnh Dạ lại nghi ngờ hắn.
Lãnh Dạ quả nhiên giống như trong truyền thuyết, không dễ dàng đối phó.
Mười năm trước, hắn lần đầu mang khăn che mặt, xuất hiện trên giang hồ.
Từ nay về sau, trong giang hồ có thêm một truyền thuyết thần bí.
Đó là truyền thuyết về Đạp Tuyết công tử.
Hắn cho tới bây giờ vẫn không muốn làm đế vương.
Nhưng hắn không có huynh đệ, không thể không thừa kế nghiệp cha, bước lên ngôi vị hoàng đế mà Người hi vọng.
Mười mấy năm trước, vì muốn trốn tránh vận mệnh bắt buộc, hắn đột nhiên trở nên lười biếng.
Lười đến mức không có thuốc chữa.
Vô luận phụ hoàng uy bức dụ dỗ như thế nào, hắn vẫn không chịu ra sức học tập như Người mong muốn.
Để làm một người kế vị đạt yêu cầu.
Phụ hoàng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Hắn nhân cơ hội thuyết phục phụ hoàng, cố gắng tạo ra nhiều đệ đệ thông minh nhanh nhạy hơn nữa.
Đáng tiếc a, trời không theo ý người.
Vô luận phụ hoàng nạp thêm bao nhiêu phi tử, vô luận phụ hoàng cố gắng như thế nào, thẳng đến khi Người băng hà, cũng không thể tăng thêm cho Đông Phong Túy một đệ đệ nào nữa.
Một người cũng không.
Ngược lại còn để lại cho hắn một đoàn muội muội khiến hắn phải hao tâm tổn trí trông nom.
Đông Phong Linh cũng là một trong số ấy.
Trước đêm phụ hoàng băng hà, ôm hận nhìn chằm chằm vào Đông Phong Túy.
Sinh hạ một nhi tử không tranh giành như vậy, tương lai tổ tông cơ nghiệp nhất định sẽ bị hủy ở trên tay hắn, hắn còn mặt mũi nào để xuống dưới đất gặp tổ tiên a.
Đông Phong Túy biết chuyện đã thành kết cục đã định, ngôi vị hoàng đế này dù hắn trốn cũng không thoát.
Đành phải gần bên tai phụ hoàng, nói cho Người biết sự thật.
"Phụ hoàng, Người yên tâm đi, nhi tử cũng không phải thật sự lười."
Phụ hoàng sau khi nghe hắn giải thích thông suốt, rốt cục yên tâm nằm trong đại thạch, mỉm cười mà từ trần.
May mắn, vừa bước lên ngôi vị hoàng đế, hắn liền tuệ nhãn biết anh hùng, nhắm ngay Lý Tể tướng.
Từ đó, Đông Phong Túy đem toàn bộ đại sự triều đình ném cho Lý Tể tướng, bản thân mình tiếp tục lười biếng.
Thành một hoàng đế lười trong mắt người người trước không có ai sau cũng chẳng tìm thấy.
Chẳng qua là, không ai biết, khi hắn một mình ở trong phòng sẽ làm những gì.
Đông Phong Túy nhớ lại lời Lãnh Dạ vừa nói.
Y muốn để cho Cổ Lạc Nhi đến giám sát hắn?
Ngày mai, nha đầu kia có phải thật sự sẽ đến quyến rũ hắn, nghĩ cách cùng hắn ngủ trong phòng hay không?
Bên môi Đông Phong Túy bật ra nụ cười.
Bỗng nhiên tràn ngập chờ mong vào ngày mai.
Cổ Lạc Nhi như một làn gió mát, thổi tan hơi mù khiến người ta chán ghét trong hoàng cung này.
Vốn là không khí trầm lặng trong hoàng cung vì có nàng đến mà trở nên tươi sống.
Nhưng, sự việc không hề tốt đẹp như Đông Phong Túy dự liệu.
Sáng hôm đó, Đông Phong Túy vẫn như trước kia, nằm ngủ ở dưới tàng Hạnh hoa.
Hắn phải đợi sau khi Hạnh Hoa héo tàn mới dời đến Kính Hồ ngủ.
Không có Cổ Lạc Nhi ở bên cạnh, giống như hai ngày trước, sáng sớm nàng đã chạy ra ngoài, ngay cả bữa sáng cũng không ăn ở Cầm Sắt điện.
Đông Phong Túy cũng không cảm thấy kỳ quái.
Bởi vì như tối hôm qua được biết trong cuộc nói chuyện của Cổ Lạc Nhi cùng Lãnh Dạ, khi có người bên ngoài, Cổ Lạc Nhi sẽ không cần phải canh giữ bên người hắn.
Trong lòng Đông Phong Túy có một chút khó chịu.
Nàng chỉ là vì hoàn thành nhiệm vụ mới chịu ở bên cạnh hắn sao?



Chương 66: Chính là muốn phiền chết hắn 2
Nếu như không phải Lãnh Dạ bức nàng, có phải nàng thà rằng giống như hai ngày trước, trước sau trốn tránh không gặp hắn hay không?
Đông Phong Túy khó chịu, phi thường phi thường khó chịu.
Hắn cũng không biết đây là làm sao vậy.
Rõ ràng nha đầu kia phiền nhiễu, nàng rắc rối luôn chỉnh hắn ầm ĩ đến hắn, nhưng khi nàng thật sự không để ý tới hắn, cả người hắn lại cảm thấy không thoải mái.
Đông Phong Túy thở ra một hơi thật dài, ngửa mặt nhìn Hạnh hoa trên đỉnh đầu.
Hạnh Hoa đang thời nở rộ, hoa bông phấn trắng vây quanh đầu cành.
Bốn phía yên ắng, chỉ có tiếng ong mật ong ong rầm rì trong không trung.
Người phục thị của hắn đều im lặng đứng một bên, không hề phát ra chút tiếng động nào.
Nhìn một lúc thật lâu , tâm tình Đông Phong Túy mới từ từ bình phục lại, trở về lạnh nhạt giống như ngày thường.
Tự mình ngẫm lại cảm thấy thật buồn cười.
Hắn đang làm sao vậy? Sao lại trở nên có điểm không giống chính hắn rồi?
Đông Phong Túy hài lòng nằm xuống.
Làn gió xuân ấm áp lướt qua, khiến người ta say sưa.
Tối hôm qua, cả buổi tối hắn đều không ngủ, cũng nên đến thời điềm ngủ bù rồi.
Đông Phong Túy khép mắt lại.
Đang lúc nửa mê nửa tỉnh , xa xa đột nhiên truyền đến tiếng cười đùa hi hi ha ha, cùng với thanh âm nhạc khí tấu ra.
Thanh âm nhạc khí đó rất quen thuộc.
Giống tiếng đàn, mà lại có chút thô ráp, giống như tiếng kim loại va chạm.
Đông Phong Túy nghĩ lại, kia đúng là thanh âm nhạc khí Cổ Lạc Nhi chế tạo vọng lại.
Cái đó nàng gọi là cầm, tên gì nhỉ, à đúng rồi, là Guitar.
Thanh âm dần dần tới gần.
Đông Phong Túy phân biệt được, lại là một thủ khúc lạ khác, hắn chưa từng nghe qua.
Có điều, vẫn điên cuồng giống như trước, điên cuồng khiến người ta khó có thể tiếp nhận.
Bởi vì, tiếng nhạc ngày hôm nay, không chỉ là Guitar, còn kèm theo tiếng trống và tiếng tiêu, cùng với một số nhạc khí khác.
Âm sắc của những nhạc khí ấy hoàn toàn bất đồng, âm thanh phát ra lại rất hòa hợp quyện cùng một chỗ.
Chưa từng có người nào hợp nhất chúng thành như vậy.
Hơn nữa, những nhạc khí khác dường như đều làm nổi lên tiếng Guitar.
Đông Phong Túy biết là kiệt tác của ai.
Ngoài Cổ Lạc Nhi còn có thể là ai?
Đông Phong Túy tuy tán thưởng ý tưởng sáng tạo độc đáo của nàng nhưng vẫn không khỏi tiếc hận.
Đáng tiếc, khúc tử này thật khó nghe.
Quá ầm ĩ .
Rõ ràng đang thử thách giới hạn nhẫn nại của hắn.
Lại thấy người phục thị bên cạnh hắn sau khi nghe những tiếng nhạc này, ban đầu khiếp sợ, dần dần chuyển thành bình thản.
Dần về sau, tựa hồ còn có chút ý vị thưởng thức.
Cái gì? Thưởng thức?
Khúc tử khó nghe như vậy còn có người thưởng thức?
Tiếng nhạc càng ngày càng gần .
Đông Phong Túy đột nhiên có chút chán nản phát hiện, chính hắn trong lúc bất tri bất giác cũng đã nghe xuôi tai được một lúc.
Dường như tiếng nhạc kia thật sự cũng không khó nghe giống như lúc ban đầu.
Không, điều này sao có thể?
Hắn còn lâu mới thưởng thức khúc tử không có mùi vị như vậy.
Đông Phong Túy ngồi dậy, vẻ mặt buồn bực nhìn về phía Cổ Lạc Nhi đang đi về phía hắn.
Cổ Lạc Nhi mang theo một đám người tấu nhạc đi đến chỗ ngủ của Đông Phong Túy.
Thật sự là vất vả a, vì để tấu nhạc cho Đông Phong Túy nghe, nàng hôm nay đã cố ý dậy thật sớm.
Triệu tập một số hậu phi quan nhạc tấu nhạc, dạy bọn họ ca khúc rock này.
Không phải là ca khúc trước kia, nhưng mức độ cường bạo tuyệt không thua kém, chỉ có hơn chứ không kém.
Nhớ lại trước đây đi hát Karaoke, các nam sinh động một chút lại hát tập thể bài đó.
Lựa chọn nó, chủ yếu là để ầm ĩ đến Đông Phong Túy, làm cho hắn ngủ không yên, đuổi các nàng xuất cung.
Cũng không phải nói Rock and Roll không xuôi tai, muốn để cho những cổ nhân này thích ứng nó tiếp thu nó, dù sao cũng phải cần chút thời gian a.
Nhất là Đông Phong Túy này đã bị âm nhạc cao nhã làm hư lỗ tai.
Chỉ có điều, làm cho Cổ Lạc Nhi có phần uể oải chính là, dường như để những cổ nhân tiếp nhận loại âm nhạc này cũng không phải là chuyện rất khó a.
Những hậu phi nhạc quan đều là lần đầu tiên nghe nhạc rock, nhưng chỉ kinh hoàng không bao lâu, liền vui vẻ tiếp nhận nó.
Nếu không, muốn thuyết phục bọn họ đến diễn tấu cho Đông Phong Túy nghe, cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Dù sao, ở thời không này, hoàng đế là lão đại, có quyền sinh quyền sát.
Nếu như chọc giận hắn, không phải là chuyện đùa.
Nhưng Cổ Lạc Nhi đến từ một thời không khác, mặc dù biết điểm ấy, nhưng rốt cuộc bản thân vẫn không nhận thức qua, cho nên cũng không phải đặc biệt sợ hãi.
Vả lại, Đông Phong Túy luôn luôn không muốn phát giận, không phải sao?
Lúc chỉnh nàng, cũng không hề dùng biện pháp bạo lực.
Nàng liền đoán chắc được tính tình Đông Phong Túy.
Chỉ là một tên lười mà thôi.
Hơn nữa, ở phía sau mà nói, cho dù thật sự chọc giận hắn, còn có Đông Phong Linh a.
Cổ Lạc Nhi đi tới trước mặt Đông Phong Túy, thật xa đã vẫy vẫy tay chào hỏi hắn.
"Hoàng thượng, chúng ta tới để tấu nhạc để người thức dậy đây."
Đông Phong Túy căm tức nhìn chằm chằm nàng, thẳng đến nàng đi đến trước mặt.
"Sáng sớm đã tấu nhạc thức dậy cái gì?"
Cổ Lạc Nhi ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn trời.
"Oa? Hoàng thượng, mặt trời đều đã nhô lên rất cao rồi, còn gọi sớm sao?"
Đông Phong Túy ngay cả mí mắt một chút cũng không nâng lên.
"Trẫm nói sớm là sớm."
Cổ Lạc Nhi lập tức đồng ý.
"Hoàng thượng nói đúng, là sớm."
Đông Phong Túy vừa muốn buông lỏng một hơi, lại nghe thấy Cổ Lạc Nhi tiếp tục nói: "Buổi sáng đúng là lúc nên rời giường nha."
Đông Phong Túy liếc nàng một cái.
"Trẫm không thích nghe âm nhạc ngươi phá hỏng kia."
Cổ Lạc Nhi cau mày ngẫm nghĩ.
"Hoàng thượng, ngài không thích a, vậy thì làm sao bây giờ ? Nếu không, chúng ta đấm bóp chân, ca hát cho nghe người, được không?"
"Không cần."
Đông Phong Túy trả lời cực kỳ quyết đoán.
Hắn đúng là đã được nếm qua đau khổ khi nàng ca hát, đấm chân.
"Cũng không thích hả, vậy thì, kể chuyện cho người nghe nhé?"
"Không cần."
"Chơi chút ít trò chơi?"
"Không cần."
"Hoàng thượng, người thật là khó hầu hạ a. Đáng tiếc người quá lười, bằng không chúng ta cũng có thể cùng nhau đi thưởng thức phong cảnh khắp nơi rồi."
Đông Phong Túy muốn lồng lên.
Nha đầu này, nói thế nào mà vẫn chưa dứt?
Chẳng lẽ không nhìn thấy, nhẫn nại của hắn đã đến cực hạn sao?
Cho dù tính tình tốt, cũng không thể chịu được sức ép này của nàng.
Căm tức nói: "Trẫm buồn ngủ. Đừng ầm ĩ nữa, cẩn thận trẫm nhốt bọn ngươi vào lãnh cung."
Cổ Lạc Nhi giống như không phát hiện ra hỏa khí của hắn, vẫn như cũ hì hì cười.
"Hoàng thượng, đừng nhốt vào lãnh cung, chê chúng ta ầm ĩ, người có thể đuổi chúng ta ra ngoài nha."
Đông Phong Túy ngày đó đã nghe các nàng nói trong rừng Lê Tuyết, há có thể không rõ chút tâm tư ấy của nàng.
Đơn giản chính là muốn buộc hắn đáp ứng các nàng xuất cung chứ sao.
Ngày hôm qua năn nỉ hắn, hắn không đáp ứng, hôm nay liền mạnh bạo.
Muốn khiến cho hắn bực bội đuổi các nàng ra ngoài.



Chương 67: Chính là muốn phiền chết hắn 3
Cổ Nhạc nhi a Cổ Lạc Nhi, chủ ý ấu trĩ như vậy cũng nghĩ ra được sao?
Trẫm thật sự đã xem trọng ngươi rồi.
Đông Phong Túy trong lòng cực kỳ xem thường Cổ Lạc Nhi một phen.
Cũng không nên trách hắn, hắn vốn đặt kỳ vọng rất cao vào nàng, nhưng biểu hiện của nàng hôm nay làm hắn quá thất vọng rồi.
Đông Phong Túy lười biếng nói: "Lãnh cung, ngậm miệng, chọn một."
Dứt lời khép lại đôi mắt, tiếp tục ngủ.
Định ầm ĩ hắn? Cũng không ngẫm lại xem ai đứng đầu hậu cung sao.
Đâu chỉ có hậu cung, ngay cả thiên hạ này đều là của hắn.
Cổ Lạc Nhi vốn định dùng đạo lý đòi quyền lợi cho mình, nhưng rốt cuộc vẫn không nắm rõ được Đông Phong Túy, sợ hắn quả thật nhốt các nàng vào lãnh cung thì lại phiền toái.
Vì vậy ngồi ở trước mặt hắn, chống cằm trầm tư.
Hừ, trước hết nàng cứ ngồi im kháng nghị rồi nói sau.
Nàng lựa chọn ngậm miệng, mấy người cùng nàng đến càng lựa chọn ngậm miệng.
Đông Phong Túy không để ý tới nàng, chỉ để ý khò khò ngủ.
Nói thật ra, hắn thật sự muốn ngủ.
Trở ngại thân phận hoàng đế, ban ngày hắn không thể làm được gì, chuyện gì đều cũng chỉ có thể đợi đến tối.
Cuộc sống ngày đêm đảo lộn sớm đã thành thói quen.
Cổ Lạc Nhi nhìn chằm chằm hắn, đang trầm tư, đột nhiên nghe thấy đường mòn bên đầu cây Hạnh hoa, chính là trên đường mòn phía sau bụi chuối tây truyền tới âm thanh ngọc bội.
Còn nhớ ngày đó nàng tới thời không này, Nguyệt quý phi chính là theo đường mòn kia đi tới.
Cũng giống như âm thanh này.
Cổ Lạc Nhi ngẩng đầu lên, nhìn về phía đường mòn.
Tất cả mọi người cũng nhìn phía đường mòn, chỉ trừ Đông Phong Túy.
Giống như lần trước, bụi chuối rậm rạp bị hai đôi tay trắng nõn thon dài gạt ra .
Sau đó, bóng dáng Nguyệt quý phi xuất hiện trước bụi chuối.
Vẫn là mặc y phục tương đối lộ liễu.
Có lẽ không lường trước được Cổ Lạc Nhi cũng ở đây, Nguyệt quý phi hiển nhiên ngẩn người.
Buổi sáng, nàng nghe ngóng được Đông Phong Túy đang ở dưới tàng Hạnh Hoa ngủ, giống như ngày thường, liền muốn đến tìm hắn tố cáo Cổ Lạc Nhi.
Đồng thời, cũng là để quyến rũ hắn.
Không chiếm được sủng ái của Hoàng thượng, không có một hoàng tử, địa vị ở hậu cung rốt cuộc vẫn không thể vững chắc nha.
Cổ Lạc Nhi ngày hôm qua cũng đã nhắc nhở nàng, Hoàng thượng mặc kệ các phi tử khác, cũng sẽ không quan tâm đến nàng.
Chuyện ngày hôm qua phát sinh chẳng phải đã chứng minh lời của nàng ta rồi sao.
Ngày hôm qua nàng chịu thiệt lớn như vậy, Hoàng thượng cùng thái hậu cũng chỉ mắt nhắm mắt mở.
Nếu không được sủng ái, từ nay về sau trong cung này nàng còn có thể nào đứng vững được.
Vốn tưởng rằng ỷ vào danh quý phi của nàng, ỷ vào phụ thân nàng có quyền thế, hoàn toàn có thể ở hậu cung xưng bá.
Lại hóa ra, nàng cũng chỉ là một con hổ giấy.
Ngoại trừ hoàng thượng, mọi chỗ dựa khác đều chỉ là hư danh.
Nhưng, nàng không ngờ tới, Cổ Lạc Nhi cùng với một đoàn hậu phi kia đều đã ở chỗ này.
Nàng vừa rồi rõ ràng nghe qua, Cổ Lạc Nhi cùng một đám phi tử đều đang luyện tập một loại âm nhạc kỳ quái.
Cho nên, nàng mới thừa dịp thời cơ này đến tìm Đông Phong Túy.
Hôm nay, muốn nàng ở trước mặt các nàng hấp dẫn hoàng thượng chưa bao giờ thành công, không phải toi công để cho các nàng chế giễu à.
Nhưng đâm lao phải theo lao, Nguyệt quý phi không thể không kiên trì, dáng vẻ muôn phương nhắm tới giường Đông Phong Túy.
Nàng tuyệt không thể yếu thế ở trước mặt đám nữ nhân đáng giận này, làm cho các nàng tưởng là nàng sợ các nàng.
Cổ Lạc Nhi đang lúc cau mày khó hiểu, suy tư về phương pháp đối phó Đông Phong Túy.
Xem ra giống như ngày đó, phương pháp dùng Guitar cùng giọng hát để làm ầm đến hắn không dùng được.
Nàng phải nghĩ một biện pháp khác mới được.
Nhìn thấy Nguyệt quý phi, Cổ Lạc Nhi lập tức nảy ra sáng kiến.
Nàng an vị ở phía trước giường của Đông Phong Túy, là nơi Nguyệt quý phi phải đi qua.
Nguyệt quý phi dáng vẻ muôn phương đi tới, tà tà nguýt Cổ Lạc Nhi một cái.
Trong mắt tràn đầy địch ý.
Cổ Lạc Nhi cũng không thèm để ý.
Lén lút để guitar xuống dưới chân hướng chỗ Nguyệt quý phi đi qua.
Trên mặt vẫn như thường lệ treo lên nụ cười tươi tắn, tay vẫy vẫy với Nguyệt quý phi, im lặng mà chào hỏi.
Nguyệt quý phi bị nụ cười trên mặt nàng, cùng với động tác vẫy vẫy tay thu hút chú ý, không phát hiện cạm bẫy dưới chân.
Khi nàng đi qua trước mặt Cổ Lạc nhi, Cổ Lạc Nhi không để lại dấu vết đá Guitar về phía chân nàng.
Nguyệt quý phi chuẩn xác đạp phải Guitar.
Bàn chân kéo ra dây đàn Guitar, phát ra một tiếng vang thật lớn.
"Kéttttt ——"
Đinh tai nhức óc.
Đồng thời người của nàng cũng hoàn toàn nghiêng đổ về phía trước.
Phía trước, đúng là giường ngủ của Đông Phong Túy.
Nguyệt quý phi trực tiếp đè lên người Đông Phong Túy
Giấc ngủ của Đông Phong Túy nhẹ vô cùng.
Khi Nguyệt quý phi còn đang đi tới đường mòn, ở một bên bụi chuối tây hắn đã tỉnh lại rồi.
Chỉ có điều không muốn rước lấy phiền toái, dùng sách lược quen thuộc bất biến ứng vạn viến của hắn, tiếp tục khò khò ngủ.
 (bất biến ứng vạn biến: lấy bất động để đối phó với manh động)
Nguyệt quý phi đi về phía giường hắn, hắn cũng biết rõ.
Đương nhiên, dụng ý của nàng hắn càng rõ hơn.
Đơn giản là muốn quyến rũ hắn và tố cáo Cổ Lạc Nhi chứ sao.
Hắn chỉ cần giả vờ ngủ là được.
Nhưng, hắn vạn lần không ngờ, Cổ Lạc Nhi lại nhắm vào Nguyệt quý phi giở trò quỷ.
Tiếng dây đàn Guitar bị chặt đứt kia, làm hại hắn thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Sau đó, liền có một thân thể nữ tử nhảy vào ôm ấp.
Hắn không muốn ở bại lộ chuyện biết võ công trước mặt mọi người, đành phải tùy ý để Nguyệt quý phi áp xuống.
Nếu không, lấy võ công của hắn, đơn giản có thể tránh đi Nguyệt quý phi, hoặc là nâng thân thể của nàng lên.
Loại ôm ấp này lại tuyệt đối không nhẹ nhàng a, Đông Phong Túy chưa bao giờ biết, một nữ nhân có thể đè hắn chật vật như thế.
Cánh tay trái cùng xương sườn phía trái đều đau nhức đau nhức.
Lần này, Đông Phong Túy không thể giả bộ ngủ nữa, đành phải ngồi dậy, đem Nguyệt quý phi còn ở trên người hắn đang không biết làm sao đẩy ra.
Nguyệt quý phi tuy trở thành quý phi đã hơn một năm, nhưng cũng chưa bao giờ tiếp xúc với Đông Phong Túy ở khoảng cách gần như vậy.
Trước mặt dung mạo Đông Phong Túy lay động, trong mũi lại ngửi thấy hơi thở mê người của Đông Phong Túy, toàn thân đều như muốn nhũn ra.
Chưa bao giờ biết, hoàng thượng lại làm lòng người rung động như vậy.
Cho tới bây giờ chỉ biết, hoàng thượng dáng vẻ anh tuấn.
Nhưng, hắn lại luôn luôn ngủ, hắn lười biếng, khiến tuấn mỹ cùng phong độ hoàn toàn bị che giấu.
Nếu so sánh với hắn, Phùng Thái Úy tính là cái gì a.
Aiz, nếu như có thể cùng Đông Phong Túy trường tương tư thủ, nàng cũng sẽ không cần liên quan gì đến Phùng Thái Úy.
 (trường tương tư thủ: chắp tay bên nhau cho đến bạc đầu)
Trong đầu Nguyệt quý phi mơ mơ màng màng ảo tưởng, ánh mắt mông lung nhìn Đông Phong Túy, hoàn toàn đã quên mình đang ở chỗ nào.
Đương nhiên, càng đã quên Cổ Lạc Nhi còn đang ở phía sau nàng.
Bị Đông Phong Túy thúc, cũng đã quên mình phải dùng lực đứng vững.
Thân thể mềm nhũn, một chút cũng không có lực.
Đông Phong Túy đành phải lấy tay đỡ nàng, kêu lên: "An Thụy."
An Thụy hiểu được ý tứ của hắn, vội vàng chạy lên phía trước vài bước, đỡ lấy Nguyệt quý phi.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .